Bông
Bụp Tết...Nhớ Quê
Mấy
hôm nay rãnh rỗi cùng vài chiến hữu lang thang dạo quanh
phố phường, tôi bất chợt gặp hàng dâm
bụt trước một khách sạn sang trọng ở trung
tâm thành phố, lạ nhỉ ? nơi đây cũng có
trồng bông bụp ư ? Tôi cứ tưởng nó chỉ
là ký ức xa rồi, một loài hoa chỉ có ở vùng nông
thôn. Tôi lại bâng khuâng nhớ hồi còn nhỏ...quê tôi Tân
Châu.
Hồi còn "mặt quần tà lỏn" chạy vòng vòng,
tôi và mấy đứa bạn gọi hoa dâm bụt là bông
bụp hay bông lồng đèn, mà hình như đó cũng là
cách gọi của người Nam bộ. Loài hoa rất dân
dã, miệt vườn và cách gọi tên lại càng dân dã. Lúc
nhỏ, đạp xe tà tà từ Tân Châu về Long Sơn,
chạy ngược lên Kinh Xáng hay chạy qua Châu
Đốc có thể kể không xuể bao nhiêu nhà trồng
bông bụp làm hàng rào, những cái bông chưa bao giờ sang
trọng, nhưng lúc nào cũng gần gũi như hai nhà
hàng xóm không bị ngăn cách bởi những hàng rào kẽm
gai hay bức tường cao chót vót. Đối với con
gái quê có thể hàng rào bông bụp gắn liền với
những buổi trưa hè trốn ngủ, lén chui rào sang nhà
hàng xóm chơi bán đồ hàng: cánh hoa xé nhuyễn, lá
cắt nhỏ, rồi thêm vài trái mồng tơi, vậy là
có cả mâm cơm canh hay mì, hủ tiếu... tùy theo trí
tưởng tượng phong phú của trẻ con. Còn tôi,
cùng bọn con trai, hàng rào bông bụp chỉ sử dụng
được phần lá non. Ngắt lá non đầu cành
nhơn nhớt gắn râu, gắn lông mày lên mặt làm
hiệp sỹ để đánh kiếm. Tôi nhớ
nhất là hàng rào bông bụp cách con hẻm cạnh nhà
thầy Lý Bảo Thiện, không biết tôi đã
"tỉa" biết bao nhiêu lá non, lá già để
chơi. Lá non thì gắn râu, làm đuôi, lá già thì đem đi
chôn để sau này đào lên lấy cái xương lá theo lời
dạy của cô giáo môn vạn vật: thịt lá mục
trước còn lại cái màn xương lá rất đẹp.
Một chuyện nhỏ đáng nhớ nữa với hàng
rào bông bụp là kỷ niệm gắn liền với
trường công lập Tân Châu. Hè "năm nẳm"
nào đó, trường phát động cho học sinh
trồng hàng rào bông bụp dọc theo con đường
sân banh ngày xưa (đường Hoàng gia sau này). Tôi
đạp xe vào tận Phú Vĩnh kiếm bông bụp. Do
tính tình nhút nhát, tôi chạy qua hết nhà này đến nhà
khác mới dừng lại xin phép được chặt
một vài nhánh bông bụp vì thấy gia đình đó có
vẻ...hiền lành. Sau khi cảm ơn rối rít, tôi ôm
về mấy cành mập mạp, trồng ngay hàng rào,
nơi trường phân công cho lớp tôi. Hè đó, vì sợ
nắng cành cây không sống nổi nên tôi thường
đạp xe đến thăm và xách theo can nước
để tưới. Tôi không muốn công sức tôi bỏ
phí, cây lại chết thì tiếc lắm! Rồi những
trận mưa đầu mùa lần lượt trút
xuống, những cành cây tôi ghim theo phương pháp
"dăm cành" đã ra lá xanh. Tựu trường,
dường như kế hoạch của nhà trường
"không thành hiện thực" vì đa số cây bông bụp
đã chết hết do không ai chăm sóc. Khỏi nói...cây
bông bụp của tôi vẫn sống! Và tôi luôn luôn theo dõi
cùng nó cùng với sự trưởng thành của tôi: 1
năm cây đã ra bông...3 năm, cây đã thành bụi....5
năm, một bụi bông bụp rất to và bị khóa
đàn em chặt đi mấy lần để "lao
động" và tôi cứ tưởng cây bông bụp
sẽ chết....7 năm, Tết, họp lớp, tôi
lặng lẽ ra thăm... bụi bông bụp vẫn còn
đó, lòng vui vui ...mùa xuân vẫn còn đó phải không ?
nếu mình còn hy vọng...Tôi thỉnh thoảng vẫn
nhớ về bụi dâm bụt tôi trồng dù đã không còn
về quê đều đặn. Tết năm nay, mấy
đứa bạn rủ họp lớp nhưng tôi không
thể về, nhắn cho ai đó có về chụp dùm tôi
một bức hình bụi bông bụp tôi trồng ngày
xưa.
...Tôi đã "già" đi cùng năm tháng, những hàng rào
bông bụp trong mắt người dân quê không thể sang
trọng hơn, nhưng phố cũ sang trọng hơn,
những căn nhà cao tầng mọc lên, có thể hàng rào
bông bụp quê mùa không còn ai ưa thích. Cuộc sống
diễn ra hỗn độn, hàng rào dâm bụt không còn an toàn
với những ngón nghề đào tường, khoét vách. Ký
ức trẻ thơ bây giờ là những bờ
tường cao vời vợi ngăn cách hai nhà hàng xóm. Bông
bụp bây giờ cũng được đem ra làm
thương mại, được trồng ở
những nơi sang trọng, đắt tiền như
một kiểu kinh doanh bản sắc Việt. Bông bụp
nhiều màu hơn, to hơn, đẹp hơn, nhưng sao
vẫn nhớ lắm bông bụp bé bé, quê mùa của
tuổi nhỏ...
"leekancook"