THẦY, CÔ NGÀY ẤY… BÂY GIỜ…

Hữu Tâm

 

Bộc bạch:

 

Vào mục Thầy, Cô, ḷng tôi ngùi ngùi khó tả. Ngồi điểm lại, giờ chỉ c̣n thầy Vương Minh Cư, Nguyễn văn Tài. C̣n thế hệ đàn anh th́ rời trường trước khi các thầy, cô nầy về dạy, nên cũng không biết; chỉ có anh Phú gắn với trường do làm hội phụ huynh học sinh mà thôi! Riêng tôi, mái trường hiện nay được xây lại như thế nào th́ cũng chẳng biết v́ đâu có về thăm mà nếu có th́ cũng chẳng c̣n ai biết (ngoài thầy, cô nói trên)!

Ngày xưa quư thầy, cô hầu hết từ phương xa đến dạy, hiện đă trở về quê nhà; lâu lâu có dịp gặp lại bạn bè chỉ hỏi thăm về thầy, cô coi đứa nào có thông tin ǵ không, thế thôi. H́nh dáng thầy, cô chỉ c̣n lại trong kư ức; ước ǵ tại danh sách có cả ảnh của thầy, cô kèm theo th́ quư vô cùng!

Nhớ vào năm 1987 tôi có lần đạp xe về Tân Châu, nhân ngày chủ nhật tôi rẽ vào trường, mai ra có ai th́ thăm người ấy; nào ngờ gặp thầy Tài, thầy đang ngồi ở bậc tam cấp của pḥng giáo sư ngày xưa, gặp tôi thầy nhớ ra ngay và mừng quá: “Ê, mầy! Mà em tên ǵ, thầy quên rồi?” và khi ḿnh nói tên là thầy nhớ liền! Sau nầy có nhiều lần gặp thầy, thầy vẫn mừng, cười nhưng ít nói (thường tôi hỏi ǵ nói nấy). Thầy Cư tóc đă bạc nhiều và thầy cũng ít nói như thầy Tài, thỉnh thoảng thầy có hỏi về sức khoẻ của cha mẹ tôi. (thế thôi).

Nhớ lại ngày xưa giữa thầy và tṛ có một khoảng cách; học tṛ không dám gần do ḷng tôn trọng, cách biệt hai thế hệ và kiến thức xă hội nữa. Năm 1972, Khương Hoàng Mông sau 3 tháng quân ngũ trở về thăm thầy, cô và bạn bè, được thầy Hiệu trưởng mời hút thuốc nó mừng lắm rời pḥng Hiệu trưởng xuống thăm anh em là khoe ngay (v́ ngày xưa trong học đường không có rượu và thuốc lá, các thầy nếu hút th́ chỉ được mấy phút nghỉ tại pḥng Giáo sư mà thôi). Sau nầy có dịp gặp thầy Nguyễn Trọng Phúc, thầy Nguyễn văn Nghĩa, thầy Lê văn Trinh, ... ḿnh mới hiểu và mừng ra: “À! Em trưởng thành rồi, thầy coi em là thành viên xă hội mà, thầy không đối xử với ḿnh như đứa bé ngồi nghe truyền thụ kiến thức nữa mà là chia sẻ thông tin, bàn luận, ...!  

 

Điểm lại:

 

Số học tṛ cũ của trường trưởng thành nay trở về dạy ở trường cũ có: Lê Hữu Hạnh, Nguyễn văn Điền và một số bạn nữa, tôi không biết hết.

Thầy Hiệu trưởng Nguyễn Trọng Phúc và Cô Phạm Thanh Vân th́ có Nguyễn Trọng Thái, tiếp nối theo nghề của cha mẹ!

Các thầy đă vĩnh viễn ra đi (gần như theo thứ tự) có: Dương văn Thành, Dương văn Út, Lê Hữu Đoàn, Lư Bảo Thiện, Vơ văn Nhiệm, Lê văn Trinh, Dương văn Trí. Thầy ơi chúng em luôn ghi nhớ công ơn của thầy, xứng đáng với những ǵ thầy đă dạy, xin qúy thầy an tâm nơi suối vàng.

Gần cuối năm đệ ngũ (niên khóa 1970 – 1971) tôi có nghe tin thầy Nguyễn văn Huyện đau nặng và thành phế nhân, sự bất hạnh đến với thầy trước khi thầy Thành qua đời, từ ấy đến giờ tôi chưa có dịp đi thăm; hôm rồi có dịp gặp thầy Phúc, có hỏi thăm và được biết thầy hiện đang ở Ḥa Lạc,   tôi tự cam kết với ḷng, có dịp tôi sẽ cùng anh em về thăm thầy sau trên 35 năm xa cách. Mong thầy vẫn b́nh an bên cô và các em!

Tướng người quư phái, sang trọng nhưng gần cuối đời lại mắc bệnh nan y là thầy Vơ văn Nhiều. Nghe đâu thầy không c̣n thấy ánh sáng do bị tai nạn giao thông, do vậy thầy và cô bị hạn chế nhiều khi ở tuổi già như: đi du lịch, thăm thân nhân, bạn bè,...Tự đáy ḷng ḿnh em xin chia sẻ, cảm thông cùng thầy và cô; mong thầy, cô vượt qua những khó khăn của tuổi về chiều!

Tuy không đau về thể xác, nhưng mang trong ḷng một nỗi đau oặn thắt, kéo dài đó là thầy Hiệu trưởng Nguyễn Trọng Phúc. Sau 1975 thầy về quê nhà sinh sống, gia đ́nh thầy bị nhiều tai họa ập xuống,... thầy là người anh thứ hai của gia đ́nh nên trong ngoài thầy lo toan, gánh vác; kinh tế gia đ́nh chỉ sống với mấy công ruộng, lúc cô chưa nghỉ hưu và cháu Thái c̣n đi học th́ thầy cực lắm, có lúc thầy nói đùa nhưng thật: “Bây giờ chuyện bếp nút cái ǵ thầy cũng làm được, trừ nấu nước mắm!”. Những khi buồn bực thầy chẳng có ai tâm sự, chia sẻ nên khi nông thôn có điện thoại thầy mừng lắm, đó cũng là niềm vui để thầy thông tin với bên ngoài, kế đến có điện ánh sáng, rồi trường cũ có trang web,... tôi nghĩ đó là niềm vui, niềm an ủi không nhỏ đối với thầy. Thầy ạ! Tuy thầy không nói ra, nhưng em đọc được ở thầy cái ǵ đó sâu lắng trong tâm hồn, trong trái tim thầy. Em xin chia sẻ, cảm thông với những bất hạnh đến với thầy. C̣n số phận của em, của chúng em rồi đây chưa biết sẽ ra sao khi mà ḍng đời oan nghiệt nó cứ tiếp tục đi tới!  Nhưng dù sao đi nữa chúng em vẫn bên cạnh thầy.              

Những thằng bạn ra đi vĩnh viễn có: Lưu văn Hôn, Thái văn Thum, Vơ văn Bưa, Nguyễn Thế Phượng, Ngô Bé Năm, Ngô văn Thuận, Nguyễn văn Ty,… Cầu cho mấy đứa bây linh hồn luôn nhẹ nhàng, sớm siêu thoát!

Có những thằng đă thay tên: Vơ Văn Diễu, Trần Văn Công, Trần Minh Hùng,...

Nhiều bạn chưa biết vi tính, được tin trường có trang web mấy đứa mừng lắm! Thằng Nghiệp mấy hôm nay chưa có bài do cháu Văn bận học ôn để chuẩn bị thi tú tài ǵ đó!

Mỗi đứa có một mảnh đời khác nhau. Ôi dâu bể khó lường! Ngày tiễn biệt thầy Lư Bảo Thiện gặp lại Lư Bảo Đại, tất cả các bạn đều nhận không ra, nó đă quá lăn lộn với đời, ḍng đời đă uốn, nhuộm nó rất cai nghiệt! Thôi, ráng Đại ơi.

 

Nhớ đời:

 

Lúc c̣n ở bậc tiểu học do không khai sanh nên tôi học nhiều năm ở lớp nhất! được thầy Nguyễn văn Nghĩa và thầy Lê văn Trinh dạy, sau nầy hai thầy lên dạy trung học đệ nhất cấp của trường lúc đó tôi đă lên nhệ nhị cấp nên không được học tiếp hai thầy nữa.

Hai thầy là cựu giáo sinh khóa I của Trường Sư phạm Vĩnh Long; lúc tôi học lớp nhất, gia đ́nh tận nghèo, được thầy Nghĩa thường cho tập, tiền để anh em đi học b́nh thường, cái ơn nầy rất lớn đối với gia đ́nh và anh em tôi mà tôi xin ghi nhớ suốt đời. Ở thầy có cái ǵ đó không mai: buôn bán sách, rồi thuốc tây không khá, nhà bị sạt lở, nghe đâu bây giờ tuy tuổi lớn nhưng thầy vẫn cực, phải chạy tới lui để dạy thêm ở Sài G̣n.

Khi thầy Nghĩa được điều đi dạy ở trường khác th́ thầy Lê văn Trinh đến dạy lớp tôi. Thấy nhà nghèo, học được, thầy đă giúp thủ tục và tôi được xét học bỗng năm ấy (cũng là cái ơn rất lớn đối với gia đ́nh và tôi). Hôm từ biệt học tṛ để vào quân trường, thầy xúc động lắm. Tôi muốn nói lời chia tay với thầy, nhưng rất run và t́nh thầy tṛ chẳng thốt nên lời!

Rời mái trường thầy tṛ c̣n gặp nhau ba lần: Lần đầu thấy trên truyền h́nh đưa tin hỏa hoạn trong đó có nhà thầy, tôi đến thăm (hôm ấy bất ngờ gặp chị Lệ Xuân và chị Nghĩa), thấy tôi thầy xúc động lắm, tôi nghẹn ngào không nói nên lời v́ thầy đă lớn tuổi nay phải lo lại từ đầu th́ gian nan lắm! Lần kế hay tin thầy bệnh, thầy Hiệu trưởng và tôi về thăm, thầy bị cao huyết áp và ngă bên bờ ruộng, nhưng tạm ổn, nghĩ thầy sẽ không sao th́ chưa đầy năm sau lại được tin thầy qua đời do căn bệnh hiểm nghèo: “suy thận măn”. Thầy Hiệu trưởng và tôi đến thắp nén hương tiễn biệt mà trong ḷng không cầm được nước mắt. Hôm ấy nào ngờ gặp lại thầy Nguyễn Trí Huệ, thầy Nguyễn văn Nghĩa và một số bạn của thầy. Lúc đó tôi mới biết thầy Nghĩa đă ở suốt bên cạnh thầy Trinh từ lúc bệnh nhiều, đến khi tắt thở và đưa linh cữu thầy từ Sài G̣n về Tân Châu.

Ngậm ngùi xin chia sẻ những khó khăn, những điều không may đến với thầy, cô và các bạn!

 

 

Bạn Hữu Tâm của chúng ta viết hồi kư quá tuyệt!

Cho tới lúc này Ngọc La và Hữu Tâm đang cùng chia đôi giang sơn Hồi kư.

Mời thêm các bằng hữu khác vào...chia phần.

Đất đai c̣n rộng mênh mông, các bạn ôi!

 

 

Trở lại trang Hồi Kư