Vừa về tới nhà tôi
nhận được điện thoại của
thầy Phúc:"Đến quán Trúc xinh có một số
bạn muốn gặp" và nghe giọng của chị
Dung nói thêm:"Thầy bảo ảnh chở bà xả
đến luôn".Tôi đoán có thể đây là một
cuộc gặp mặt của một số bạn học của
vợ tôi, muốn có tôi tham gia.
Vừa đến, tôi
đă nhận ra cái không khí tinh nghịch thuở học tṛ
tràn ngập bàn tiệc, mặc dầu người tham dự thuộc
hàng "U50". Ai cũng cười nói tự nhiên: ồn
ào, sôi nỗi và...trẻ trung. Mỗi
người kể lại những câu chuyện hồi c̣n
đi học. Bức tranh "thuở
học tṛ"được "phục chế"
một cách ngẫu nhiên mà sinh động vô cùng.
Thầy
Phúc kể lại đoạn giao lưu ở trang veb
giữa Bảo Toàn và Thảo Nguyên ai cũng cười
ngất. Tội nghiệp Bảo Toàn quá, không biết
Thảo Nguyên là ai, ước được gặp mặt. Chỉ
sợ gặp rồi th́ "xanh mặt"! Hôm
ấy thầy Phúc vui lắm. Mà không vui sao
được, những cuộc gặp gỡ như
thế nầy đâu được thường xuyên.
Riêng tôi, một niềm vui nhẹ nhàng và thâm thúy. Mặc dầu đa phần các bạn tham dự
là bạn học của vợ tôi. Tôi không nhắc
nhiều đến kỷ niệm của tôi thời c̣n
đi học v́ ở một góc độ nào đó các
bạn đă nói hết rồi! Cái đáng nhớ trong
cuộc đời thỉnh thoảng nên quên, để
người khác nhớ và nhắc mới thật là sung
sướng!Thảo Nguyên
"nhớ" rất nhiều nhưng
lại"quên" để hôm nay anh em cùng nhắc và cùng
mến mộ. Bảo Ṭan "nhớ" rất nhiều
lại "quên", một cái "quên" đáng
"nhớ", để bạn bè cùng cười vui
nhộn.Thôi
th́ đề nghị Bảo Toàn ráng nhớ coi Thảo
Nguyên là ai nhé!
Nh́n ra
đường, nắng đă chan ḥa, xe
cộ tấp nập, c̣n trong này tiếng cười
đùa tṛ chuyện vẫn huyên thiên. Rất nhiều
người trong chúng tôi đă là ông nội, bà
ngoại...nhưng cái chất "hồn nhiên" vẫn
c̣n đậm nét. Tôi cho rằng chính cái văn hóa
người Việt từ bao đời đă chảy vào
từng tế bào ở mỗi con người tạo nên
một sự đồng cảm trong chúng tôi. Khi
được mời, mặc dầu hầu hết các
bạn không cùng tôi chung lớp, nhưng
lại chung trường. Chừng ấy thôi đă là
một sự gắn bó và cũng là một sự gần gũi biết bao. Tôi nói với Hữu Tâm: "Bạn
bè chúng ta mỗi đứa một hoàn cảnh, có
đứa may mắn cũng có đứa lận
đận, nhưng mỗi khi nhắc đến thời
đi học, mối ưu tư h́nh như mất hẵn.
Cái t́nh học tṛ sao mà đậm đà quá! Như một
làn gió mát xua tan đám mây mù cuộc sống, tô điểm
cuộc đời một nét riêng để chúng ta cất
giữ ở cơi ḷng và xem như báovật.
Trưa
dần, quán Trúc xinh đă dần ngớt khách. Chúng tôi chia tay, chúc nhau những lời tốt
đẹp. Có một luồn hơi ấm len
lơi trong tôi. Tôi chào thầy Phúc, ngầm cám ơn
thầy về câu chuyện Thảo Ngyên khi năy!
Trở về Hồi Kư