Nằm gần biên giới Việt-Miên có con
sông Tiền trong vắt chảy qua, quận lỵ Tân Châu ẩn
ḿnh e ấp như cô thôn nữ tuổi vừa chớm lớn.
Nơi đây nổi tiếng
làng nghề dệt lụa vào những năm 60. Nếu
có dịp về Tân Châu chắc hẵn các bạn sẽ
không quên tiếng thoi đưa, tiếng cười khúc
khích của những cô nàng thợ dệt xinh xắn.Thuở
ấy nói đến Tân Châu là nói đến lụa Mỹ
A, một đặc sản nổi tiếng đến tận
Cao Miên. Buồn thay xóm Vịnh Đồn, nơi phát sinh
làng nghề, nhà cửa chen chúc nhưng không
c̣n ai dệt lụa! Một nghề truyền
thống vang bóng một thời đă đi vào dĩ văng.
Xuôi theo ḍng Tiền-Giang, cách Vịnh
Đồn 2km là làng Long Sơn, trước thuộc quận
Tân Châu nay thuộc huyện Phú Tân có chùa Giồng Thành. Ai từng
là học sinh Tân Châu không thể không biết ngôi chùa này v́
đây là chốn hẹn ḥ! Tôi cũng từng đến
đây và cũng từng lén trao nhau chiếc khăn tay. Sau nhiều lần trùng tu,
ngôi chùa trông uy nghi, thoáng mát. Nhưng
vườn dừa xung quanh vẫn c̣n đó, vẫn buồn
buồn in bóng. Hằng năm, rằm tháng bảy
nơi này rất vui, trai gái lũ lượt
kéo đến. Thời c̣n đi học, bọn tôi hai đứa
một chiếc xe đạp, cộc cạch
đến đây len lén liếc nh́n đám con gái líu lo
trước sân chùa. C̣n bây giờ trai gái
đèo nhau trên những chiếc Honda bóng nhoáng, cười
nói huyên thiên. Tuy có khác nhưng cái "hồn" vẫn
giống, chuyện t́nh cảm xưa như trái đất
nhưng bao giờ cũng mới! Nói đến
đây cho tôi xin lỗi chị Dung, nhà chị ngay trước
chùa, lẽ ra khúc này nên để chị nói th́ đúng
hơn.
Ngang hông Vịnh
Đồn cũng có một ngôi chùa, dân địa
phương quen gọi là "Chùa Trong". Chỗ này
thầy Khương (nguyên hiệu trưởng trường
Bán Công Tân Châu) thường bắt quả tang nhiều cặp
trai gái học sinh"cúp cua"ḥ hẹn! Theo lời anh tôi
kể lại, thầy Khương tài lắm, thầy biết
rơ cặp nào đến đây, đến lúc nào...nên "thọp"
là dính! Chùa này không lớn bằng chùa Giồng
Thành, nhưng tĩnh mịch hơn, xung quanh chùa trồng
nhiều tre. Mỗi khi có gió mạnh thổi qua,tiếng kêu kẽo kẹt làm tụi tôi cũng
hơi ơn ớn. Thành thử học sinh
đến đây ít hơn chùa Giồng Thành.
Trước chùa Giồng
Thành, ở giữa sông Tiền có cồn Long Khánh. Nơi này hàng năm vào ngày mùng năm tháng năm âm
lịch, dân Tân Châu thích đến đây tắm cồn lắm.
Thật thú vị, nước mát, sông cạn,
băi cát vàng xa tít. Bọn học sinh chúng
tôi đến đây th́ không muốn về. Chị Ngọc La có nhắc lại cuộc ch́m tàu
ở đây làm cả thầy lẫn tṛ hú vía. Lần
ấy thầy Nhiều mất cặp kính mát, nghe đâu của
cô Khoa tặng mới khổ! Không biết thầy ăn nói với cô ra sao cho...êm? Cồn Long
Khánh có nhiều ốc gạo, một loại ốc to bằng
đầu ngón tay út, màu trắng đục
nhưng thịt rất ngọt, chỉ có ở sông Tiền,
sông Hậu ít thấy. Dân địa phương mỗi lúc
nông nhàn cũng thường ṃ ốc đem bán, con nít cũng
làm được, nên tạo nguồn thu
đáng kể cho gia đ́nh.
Con Kinh Cũ nối sông Tiền
và sông Hậu bắt đầu từ chợTân Châu đến
hết xă Châu Phong dài chừng 15km. Trước năm 1975
hai bên bờ kinh dân cư chen chúc ở khu vực gần chợ,
c̣n càng xa chợ th́ thưa dần. Nước
ṛng kinh cạn, người dân phải đợi nước
lớn mới sử dụng được. Ghe xuồng cũng phải đợi nước
lớn mới lưu thông tốt. T́nh trạng
ô nhiễm cũng chưa đến đỗi nào.
Nay, nhà cửa san sát đến tận Châu Phong ḷng kinh bị
bồi lắng cho nên chỉ đến mùa nước nổi
mới có nước chảy vào, t́nh trạng ô nhiễm trở
nên nghiêm trọng. Nghe nói người ta có kế
hoạch lấp kinh. Nhưng đó là chuyện
khác. Tôi muốn nhắc đến ḍng
Kinh Cũ thời "tràn đầy sức sống".
Dạo đó tôi cùng mấy
đứa bạn thường hay ra cầu sắt tắm.
Bọn tôi leo lên thành cầu rồi gieo
ḿnh xuống kinh, nước văng trắng xóa, cười
reo ơi ới. Hơi nguy hiểm nhưng rất
vui. Thỉnh thoảng một chiếc xuồng
máy chạy qua, tạm nghỉ, sau đó tiếp tục cuộc
chơi, đến chừng thỏa thích mới chịu về
nhà. Suốt theo hai bờ kinh bọn
con nít cũng thế, mỗi trưa cùng nhau xuống tắm,
vui và mát. Lâu dần như một cái nếp,
con kinh gắn liền cuộc sống. Mọi sinh hoạt
hằng ngày ḥa lẫn với con kinh.
Phía đầu kinh bên kia thuộc xă Châu Phong có một xóm Chà. Sau này được gọi là xóm "Người
Chăm". Nhà của họ có sàn rất
cao, trên dùng để ở, dưới đặt khung cửi.
Họ sống bằng nghề dệt thổ
cẩm từ bao đời. Hàng thổ cẩm của
họ đẹp, bền, hoa văn tao nhă, trước
đây dùng để may quần áo và khăn đội
đầu bây giờ họ dùng thổ
cẩm để làm thêm giỏ xách, bóp đầm...trông rất
xinh xắn. Con gái Chăm rất đẹp và rất siêng.
Bất kể lúc nào, từ tảng sáng đến chập
tối tiếng thoi đưa không bao giờ ngớt.
Đến
đây tôi lại nhớ đến lụa Mỹ A ở Vịnh
Đồn. Người Chăm vẫn bảo tồn và
phát huy mặt hàng thổ cẩm, c̣n lụa Mỹ A th́ mai một,
thật đáng buồn. Nên chăng có một
lộ tŕnh khôi phục lại mặt hàng truyền thống
và cũng là biểu trưng của một miền đất
mệnh danh Quê Lụa mến yêu?
Trở về Hồi Kư