NGÔI TRƯỜNG QUA KÝ-ỨC
(tiếp theo)
Thảo Nguyên
Hôm nay nhìn hoa phượng đỏ ối trên cành
rơi rụng đầy sân trường, các em học-sinh
của mình vui đùa trên sân trường trong giờ ra
chơi, Duy thấy lòng nôn-nao, rộn rả. Duy sực nhớ chỉ
còn không đầy một tuần nữa là đến kỳ
nghỉ hè, chấm dứt một năm học nữa.
Duy rất yêu màu đỏ của
hoa phượng, một màu đỏ tươi thắm và
đẹp-đẻ vô cùng và cũng là một loại hoa gắn
liền với học-đường, với đời
học sinh của Duy và với mái trường thân yêu mà Duy
đang giảng dạy. Mỗi lần hoa phượng nở
là mỗi lần nhắc-nhở Duy đến nhiều kỷ
niệm đã qua, những kỷ niệm khó quên với thầy,
với bạn, với đồng nghiệp, với học
trò của mình hôm nay.
Yêu thích hoa phượng nên Duy
cũng thích những bài hát về loài hoa này nói về mùa chia
tay dưới mái học đường.
Lúc bấy giờ, Duy nhớ là mình thích bài “NổI
buồn Hoa Phượng”. Bài hát này thường mỗi
dịp hè được các em học sinh trong trường
yêu cầu một em ban trong Ban văn-nghệ nhà trường
hát thành-công nhất bản nhạc này lên sân khấu hát
trước khi thầy, bạn cùng nhau chia tay. Duy chợt mỉm cười khi nhớ đên câu
mở đầu của bài hát “MỗI năm đến hè
lòng man mác buồn” được một số em nam sinh
tinh nghịch hát lại thành “MỗI năm đến hè NHÀ
EM NẤU CHÈ”, hoặc “MỖI năm đến hè MÌNH NUÔI CÁ
BÈ”.
Màu đỏ
ối của hoa phượng và màu áo trắng tinh-khôi của
học trò hòa quyện nhau tạo nên một màu chói chang,
đẹp mắt trên sân trường.
Vài học sinh lớp lớn
(lớp trên) với vẻ măt buồn buồn, ngập
ngừng chuyền cho nhau những quyển LƯU BÚT vì trong
số này Duy biết có những học trò của minh vì nhiều
lý-do sẽ xa mãi mãi ngôi trường thân yêu kể từ mùa
hè này.
Trở về trang Hối Ký