NGÔI TRƯỜNG QUA
KƯ- ỨC
(Trích CON ĐƯỜNG VỀ QUẬN-LỴ)
Thảo
Nguyên
Tháng 10/1964
Sau một
cuộc hành- tŕnh vất-vả, Duy đến quận-lỵ
lúc đèn phố đă lên. Nhà và hàng quán đă khép bớt
cửa ra vào. Một bản vọng-cổ được
ngân-nga qua giọng một tài tử cải-lương nổi
tiếng vọng ra từ một quán cà-phê.
Sáng
hôm sau Duy đến tŕnh-diện tại nhiệm-sở chỉ
định trong sự-vụ lịnh. Đúng
như dự đoán của Duy, trường Duy được
bổ dụng đến đây là một trường
trung-hoc mới được thành-lập tại quận nầy.
Trường mới mở 2 lớp Đệ thất và 3
giáo-sư được bổ-dụng về, song chỉ
có 2 người đến nhận nhiệm sở.
Trường chưa có cơ-sở nên học-sinh
phải học tạm tại Trường Tiểu-học.
Ông Hiệu-trưởng trường tiểu-học
nầy kiêm luôn chức vụ Quản-đốc trường
Trung-Học mới thành-lập. Duy nhớ hôm đến
tŕnh-diện, Ông đă niềm-nở tiếp Duy tại
pḥng việc, sau khi trao thời-khóa-biểu, Ông ân-cần dặn
Duy:
- Nếu
có thể, thầy bắt đầu giùm ngày mai, các em từ
ngày khai giảng đến nay c̣n trống giờ rất
nhiều.
Duy
đứng dậy chào Ông ra về. Ông đưa Duy ra
khỏi pḥng việc và dặn thêm:
-
Trường mới thành-lập, nhân-viên chưa đủ,
phương-tiện thiếu-thốn, tôi rất mong sự
giúp đỡ và ư-kiến của thầy.
Duy mỉm cười
và siết chặt tay Ông.
THÁNG 12/1964
........ Trống
ra chơi điểm 3 tiếng, Duy cho học-tṛ ra
chơi. Chúng ùa ra khỏi lớp và
đùa giỡn với các em hoc-sinh tiểu-học trên một
khoảng sân rộng.
Duy
về quận-lỵ nay được hơn 2 tháng.
Duy đă dần dần thích-nghi với đời sống
giản-dị nơi thành-phố nhỏ bé nầy. Ở đây, Duy không c̣n t́m thấy những thú vui
lôi-cuốn, những gay-go, những phiền-toái trong cuộc
sống. Duy cảm thấy yêu-mến đám học tṛ lúc nào cũng ngoan-ngoăn
cúi đầu mỗi lần chúng gặp Duy ngoài phố. Chiến-tranh chưa xóa đi được sự
vô tư chưa làm tắt đi nụ cười
thơ-ngây của chúng. Chúng chưa ư-thức hay chỉ
ư-thức lờ-mờ cuộc chiến-tranh qua bản tin-tức hàng ngày đọc ở
loa phóng thanh vào mỗi buổi sáng hay h́nh ảnh của một
vài thương-binh thỉnh-thoảng từ biên-giới
chở về quận-lỵ...
Trở về trang Hồi Kư