MÙA NƯỚC NỔI - VUI
BUỒN THEO NĂM THÁNG
TCT
Hàng năm vào mùa mưa,
mực nước sông Mêkong dâng cao, nhưng nhờ biển
Hồ ở Cambode mà vùng châu thổ sông Cửu Long của
ta không bị lụt to như các tỉnh miền Trung, nhưng
kéo dài hơn. Một mùa lũ bắt
đầu từ tháng 6 đến tháng 10 âl, nước
sông dâng chậm và rút chậm. Cư dân trong vùng từ bao
đời đã khéo léo sống chung
với lũ, biến cái bất lợi thành ra có lợi.
Khi nước bắt đầu dâng cao, tràn
đồng, cũng là lúc cá linh non xuôi dòng, nhiều
đến nổi chỉ cần dùng vợt nhỏ quơ
một cái được hàng trăm con. Một loài cá
sinh sản ở Cambode rồi theo dòng nước xuống
cư trú ở Việt Nam vào mùa nước nổi sau
đó đến giữa tháng mười âl thì
trưởng thành và lội ngược dòng về biển
Hồ, người dân trong vùng lấy làm lạ, không
thấy cá đẻ mà lại lũ lượt kéo nhau
về Miên nhiều đến thế, đúng ngày đúng
tháng hàng năm, bất di bất dịch, nên gọi là"
linh".
Có ba loại cá linh: linh rìa, linh tròn, linh bản.
Ngày xưa, đến
mùa "cá linh lên" cả đoạn sông dài đặc
nghẹt cá, đến nỗi nước phải
đổi màu, đưa tay xuống
nước là có thể bắt được ngay. Gọi
là "cá linh lên" vì chúng luôn di chuyển ngược dòng
để về biển Hồ,thời
gian này đúng trung tuần tháng mười âl, không sai bao
giờ.
"Bổng
lộc" này trời cho riêng người dân đồng
bằng sông Cửu Long.
Với loài cá này người ta có thể ăn
tươi, làm mắm, làm khô.
Để thưởng
thức món ăn tươi từ cá linh
cũng lắm công phu. Chọn cá thật
tươi, cặp gắp tre tươi để lên
lửa than nướng sao cho lớp vảy bên ngoài khen khét
là vừa. Nên ăn lúc còn nóng, vừa nướng
vừa ăn kèm với rau thơm, dưa leo, chuối chát
như sau: gói cá linh nướng vào miếng rau thơm,
kẹp thêm một miếng dưa leo, một miếng chuối
chát sau đó chấm nhẹ nhàng vào chén nước mắm
me cay cay rồi từ từ cho vào miệng, nhai chậm
chậm sẽ thấy vừa thơm vừa ngọt
vừa béo ngấm dần từ miệng đến bao
tử, thêm một ngụm nhỏ rượu đế thì
tuyệt.
Một món ăn khác
từ cá linh là kho hầm, tức là kho lạt và lâu
để xương cá mềm ra, thông thường
người ta thêm vào nồi vài lát mía để tăng mùi thơm. Món cá linh kho hầm ăn với bánh
mì không thua cá mòi của người thành thị vì nó vừa
bùi vừa thơm, trong khi cá mòi phảng phất
mùi thiết của chiếc hộp.
Còn nữa: Nồi canh
chua cá linh. Cách chế biến tương
tự canh chua cá lóc. Nhưng về hương vị
có một nét riêng, cái ngon của nồi canh chua cá linh ở
chổ nó beo béo,thơm thơm. Còn cái ngon của nồi canh chua cá lóc ở chỗ
nó đậm đà và bùi bùi. Khi lao
động mệt, bụng đói, thoáng nghe mùi thơm từ
nồi canh chua cá linh ở bếp bay ra thì thèm nhỏ dãi.
Vì mùa
"cá linh lên" cho rất nhiều cá nên người dân
đồng bằng sông Cửu Long nghĩ đến cách
làm khô và làm mắm để dành, dùng dần ở những
tháng mùa khô.
Cách làm khô cá linh cũng đơn giản, chỉ cần
bỏ đầu bỏ ruột rồi ướp muối
đem phơi đến khô là được.
Làm mắm cũng
phải bỏ đầu bỏ ruột và sạch vảy,
đổ vào lu trộn với muối đậy nắp
kỹ cách ít lâu dùng gạo lứt rang khét xay nhỏ
trộn đều vào mắm gọi là "thính",
một tháng sau vô đường hủ gọi là "chao".
Mắm thiếu "thính" và "chao"
sẽ không ngon.
Lúc nhỏ tôi rất khoái khô cá linh ăn
với me chua chưa dốt. Mùi thơm
của cá, vị mặn của muối hòa lẫn mùi chua
của me xanh cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ.
Đó là
chuyện ngày xưa. Còn bây giờ vẫn mùa nước nổi.
Đồng ruộng ngâm mình trong nước năm ba tháng,
đền chừng nước rút tăng độ phì
nhiêu nhờ phù sa và được
rửa phèn. Tuy nhiên, con cá con tôm ít dần.
Nơi đồng nội nước trong leo
lẻo, lác đác vài con cá lạc lỏng tung tăng. Tiếng le le, vịt trời, thỉnh thoảng cất
lên một cách xa xăm mờ nhạt. Ngoài sông lớn
mùa "cá linh lên" không còn như trước, quăng
một mẻ lưới số cá chỉ đếm
được trên đầu ngón tay. Con
người dùng mọi phương tiện hiện
đại như chích điện, cào
điện...để đánh bắt một cách tận diệt.
Cá ít dần, các loài chim cũng ít đi do thiếu nguồn
lương thực. Đã thế, người ta còn dùng máy
thu băng thu tiếng kêu của chúng
rồi phát ra sau khi đã giăng bẫy. Mắc
lừa, từng đàn, từng đàn chim vô tội chui vào
bẫy. Sáng ra chúng nằm sắp
đống ở các chợ chờ người ngã giá.
Một nguồn lợi thuỷ sản phong phú trời cho
chỉ mấy năm mà tiêu điều!
Khi tôi
viết bài này, cũng là lúc bắt đầu mùa nước
nổi. Chợt
thấy buồn. hương vị
ngày xưa trở thành dỉ vãng. Lòng mang tâm trạng
bùi ngùi. Nhớ câu ca dao một thời đượm
nét hồn quê:
"Ngó lên Nam Vang thấy cây nằm
nước,
Ngó xuống Thường Phước thấy sóng bủa
lao xao.
Anh thương em ruột thắt gan bào,
Biết em có thương lại chút nào hay không?"
Trở về Hồi Ký