Lê văn Si
Ngày xưa ở
trường chúng ta, mỗi khi thi xong đệ nhị
lục cá nguyệt th́ nhiều lớp đă bắt cầu
ca hát, chuẩn bị nghỉ hè.
Những năm
đệ thất, đệ lục chúng tôi c̣n học
nhờ ở Trường
Tuổi c̣n nhỏ, đầu
óc hồn nhiên, chưa có “nỗi buồn hoa phượng”
và chưa biết cái thú nghỉ hè, v́ nghỉ hè ngày ấy
với tôi chỉ có nghĩa là được đi làm
mướn cả ngày để tiếp cha mẹ.
H́nh ảnh mái
trường, hoa phượng, tiếng ve ngày hè chỉ
đến và nhập vào tiềm-thức tôi khi tôi bắt
đầu nhận thức về bổn-phận thanh-niên. Ngày nay mỗi lần thấy
h́nh ảnh hoa phượng th́ bao nhiêu kỷ-niệm cũ
lại quay về; nhất là những khi có dịp
đến Tri-Tôn nh́n hoa phương, nghe tiếng ve (nơi
nầy có nhiều ve sầu), ḷng tôi lại thấy
buồn man-mác!
H́nh ảnh hoa phượng và
tiếng ve sầu đă gắn chặt với tuổi
học tṛ tự bao giờ! Đă có rất
nhiều bài hát ca ngợi, nói lên tâm-sự, kỷ-niệm
ngày hè với h́nh ảnh hoa phượng và tiếng ve.
Nhưng ngày xưa ở tuổi của tôi th́ tâm sự
buồn nhiều hơn các bạn ạ!
Những năm học
đệ lục, đệ ngũ th́
c̣n hồn-nhiên lắm, v́ sau những năm nầy chỉ
có một hai thằng bạn rời trường
để học ở Trường Kỹ thuật Long
Xuyên như: Đỗ Hữu-Minh, Lê Văn Dũng, hay
Trường Nông Lâm Súc Cần Thơ như Tŕnh Văn Trí.
Nhưng đến năm hoc đệ tứ (lớp chín)
trở lên th́ bắt đầu buồn nhiều!
Gần nghỉ hè, là những
ngày rong chơi, các bạn chia nhau nhiều nhóm (tùy theo
sở thích và t́nh-cảm thân nhau): có nhóm đi tắm
cồn Long-Khánh, có nhóm đi xuống chùa Giồng-Thành, các
bạn hướng đạo như Trần Quang-Tần
th́ đi xa hơn, có bạn đi ṿng ṿng Tân-Châu, vô chùa
Long-Đức-Tự, có số theo bạn-bè vô Phú-Vĩnh
hay lên Tân An - Vịnh Đồn nướng bắp.
Nướng bắp th́ các bạn nữ nướng ăn mới ngon! V́ các bạn nữ khi
ngồi gần lửa một lúc là gương mặt
bạn nào cũng đỏ hồng làm tăng vẻ
đẹp của người thiếu nữ, ăn bắp lúc ấy thấy ngon làm sao
ấy! Có bạn đưa sổ lưu bút như Trần
Ngọc-Thanh để lấy bút tích, ghi nhận
t́nh-cảm bạn-bè để mai xa cách c̣n nhớ về
bạn, về trường.
Việc thi cử ngày xưa có
nhiều mốc thăng-trầm mà phận làm trai th́ luôn
bị chi-phối: bỏ thi trung học đệ nhất
cấp, có một số anh bị rời mái trường.
Rồi bỏ thi tú tài 1, lại một số anh em khác
tiếp tục bị rời trường nữa! Ngày
xưa những đứa sắp bị kẹt tuổi th́
vẫn lo học đàng-hoàng cho trọn năm học, không
đứa nào chọc phá, hay làm cản-trở sự
học-hành của đứa khác, duy có điều mang tâm
sự buồn, gương mặt âu-sầu, ít nói. Đứa nào thân-thích, biết san-sẻ th́
tâm-sự, tiễn đưa. Năm 1971, ngày tiễn
Ch rời mái trường để rẽ sang bước
ngoặc khác mà ḷng tôi c̣n ghi đậm đến bây
giờ, chỉ có bốn đứa mà đứa nào
gia-đ́nh cũng nghèo: Q, K, T và Ch đi tắm cồn
Long-Khánh, lúc đó cũng có một nhóm bạn đông
lắm và có cả thầy cô nữa nhưng không nhớ rơ.
Chúng tôi biết phận ḿnh nên dời đến nơi
vắng-vẻ để tắm, ăn
bánh ḿ. Bạn bè chia tay nhau trong
luyến-tiếc, ngậm-ngùi, không nói nên lời! Ngày
tựu trường mới hay có thêm thằng H ra đi
nữa! rồi năm sau Ph cũng ra
đi. Tuổi của bọn tôi là thế.
Ngày tiễn M lên đường chỉ có bốn thằng:
Ng, K, T và M tổ chức uống rượu dưới
gốc da chùa Lào-Ưa, bốn đứa chẳng nói nhiều,
chỉ khuyên nhau tuổi thanh niên phải … Tuổi nhỏ
mớI biết uống rượu nên uống chẳng có
bao nhiêu đă đỏ mặt, rồi kéo nhau lên nhiếp
ảnh Thời-Đại chụp một kiểu làm
kỷ-niệm, xe đă chạy khuất dạng mà tôi
vẫn c̣n nh́n theo, ứa lệ và quay xe đạp trở
về trong ḷng buồn vô tận!
Năm 1973
đến lượt tôi. Tôi chủ động rời trường trước khi kẹt
tuổi. Nhờ gia đ́nh t́m được khai-sinh
nhỏ tuổi tên là Lê Văn Si, tôi sang Trường Tư
thục Ḥa-B́nh học tiếp!
Những cái gương
học tập sau nầy nghe một số anh em nói lại
ḿnh phục quá: sau 1975 Ch đi học lại và hiện nay
thành-đạt với đời; Nguyễn Trường
Thi (học sau tôi 1 năm) cũng trở lại mái
trường cũ học tiếp với đàn em và
quyết học xong đại-học cơ khí; đặc
biệt có anh Thạch, học trước tôi 1 năm,
(người đứng tốp ca trong ảnh hoạt
động của trường ḿnh trên trang web) kẹt
tuổi anh vẫn đi. Ngày bạn-bè thi tú-tài IBM th́ vai anh
mang ba-lô, tay cầm viết ch́ số 0 cùng thi và đậu,
rồi đậu luôn vào Trường VB Đà-Lạt nữa!
Anh này hiện nay “ăn chay
trường”
C̣n tôi hiện giờ “ lỡ thầy, lỡ thợ, lỡ cu ly”
xin được sống b́nh- yên nơi đồng
sâu!
Trở về trang Hồi Kư