HỒI ỨC
VỀ MỘT NGÔI TRƯỜNG
T.C.T
(Chúng tôi nhận được bài viết này của
bạn T.C.T cách nay hơn một tuần. Do sơ suất, măi tới hôm nay bài viết mới
được tŕnh làng. Thành thật xin lỗi
tác giả và các bạn. T.C.B.)
Tôi nhớ không rơ lắm, năm lớp đệ lục (lớp 7 bây giờ), những buổi chiều nắng dịu tôi thường hay ra sân vận động đá banh với các bạn cùng lớp. Khi ấy ở đầu dưới sân vận động đồng lúa xanh tươi, lác đác vài hàng me nước có một chiếc xe ủi hơi cũ kỹ hàng ngày đang toả khói. Hỏi ra mới biết người ta dự định cất trường trung học. Tôi mừng lắm và h́nh dung một ngôi trường đẹp sẽ mọc lên khang trang cạnh một sân vận động. Việc đó đối với một cậu học tṛ ham thích đá banh như tôi th́ c̣n có ǵ bằng.
Sau này tôi có hỏi thầy Phúc (nguyên hiệu trưởng của
trường trước năm 1975 ),
được biết để có được ngôi
trường thầy phải vất vă đi xin đất.
Đến chừng có đất lại phải lo nhiều thủ tục:
xin Bộ Giáo Dục, xin chính quyền địa
phương cho phép xây dựng. Vất vă mà
vui, thầy nói với tôi như thế. Thầy
quan niệm có được một ngôi trường trung
học khang trang để học tṛ của thầy không
c̣n cảnh đi học nhờ ở trường Nam Tiểu
Học là niềm ao ước và cũng là niềm hạnh
phúc nhất của thầy. Và mong ước
của thầy đă thành hiện thực. Sau này mỗi khi về thăm lại ngôi trường,
h́nh dung cảnh thầy Phúc gầy g̣, vất vă chạy ngược
chạy xuôi để có được ngôi trường
tôi vô cùng xúc động. Cuộc đời với nhiều
biến đổi, bao thế hệ học tṛ đến
rồi đi, ngôi trường vẫn tồn tại, thầy
Phúc già đi, lưng c̣m nhưng cứ nghe nhắc đến
ngôi trường, đôi mắt thầy lại sáng lên. Tôi đọc được trong ánh mắt ấy
một tấm ḷng, một niềm hạnh phúc.
Đă 40 năm trôi qua, trường cũng
đă nhiều lần được tu bổ và nới rộng
thêm, tuy nhiên vẫn giữ lại một phần nguyên trạng.
Tôi chợt nghĩ: sữa chữa là cần thiết,
nhưng nên giữ lại một h́nh bóng thuở ban đầu
để giáo dục thế hệ sau về truyền thống
uống nước nhớ nguồn cũng là điều
nên làm.
Có đi xa, khi trở về nh́n cây đa cũ, con đ̣ xưa th́ mới thấy t́nh tự quê hương ở mỗi con người chúng ta thật đáng trân trọng. Đối với ngôi trường Trung Học Công Lập Tân Châu cũng thế, nó ấp ủ trong tôi một niềm thương mến vô biên. Rồi đây những người thầy ngày xưa lần lượt khuất bóng, ngôi trường này xin hăy là một biểu tượng để tôn thờ.
Trở về
trang Hồi Kư