Chuyện học tṛ
T.C.T.
Ngày đó đầu dưới trường
Trung Học Công Lập Tân Châu có hàng me nước chạy
dài khoảng 500m, c̣n phía ngoài trường có rạp hát
và sau
rạp hát có tiệm billard.
Tôi sẽ kể cho các bạn nghe tại sao
bỗng dưng tôi lại nhắc đến hai chỗ này.
Trước tiên, nói về hàng me
nước.Số là năm đó tôi học lớp 12B,
buổi sáng; c̣n buổi chiều pḥng học của tôi là
lớp 10B. Ngay chỗ tôi ngồi là chỗ
của"người ấy". Sáng hôm đó,
vừa vào lớp thấy trên bàn có hàng chữ bằng bút
bi: "Đố cậu tú tương lai 2 với 2 là
mấy?".Tôi rất đổi
ngạc nhiên và ghi lại: "không biết". Hôm sau
thấy hàng chữ:"Tú tài ǵ mà 2 với 2 cũng không biết ?" Buổi học
ấy đầu óc tôi cứ lảng vảng bóng h́nh
đỏng đảnh của cô nàng mặc dầu chưa
hề biết mặt. Định
viết lại cái ǵ đó, nhưng t́m măi không ra chữ.
Kể từ đó tôi
thường hay tơ tưởng đến "nàng",
nên quyết chí gặp mặt. Cố gắng núp lén
nhiều lần tôi mới thấy được"
nàng": dễ thương, liến thoắng và...đep!
Khổ nổi, tôi và
"nàng" lại học trái buổi thành thử không có
dịp gặp nhau. Tôi nghĩ ra một cách: giă bộ
quên tập, chắc hẵn cô nàng sẽ trao lại.
Nhưng...mất luôn! Báo
hại tôi phải viết lại nhừ tử.
Rồi một chiều, nhằm buổi
đi học thể dục, tôi trốn học và đi
thẫn thờ nơi hàng me nước.Trùng hợp
"nàng" cũng "cúp cua" và cũng "thẫn
thờ" nơi hàng me nước ! Lần đầu
tiên tim tôi đập loạn
xạ.Thấy "nàng" nhưng không biết nói ǵ. Giả bộ nh́n trời, nh́n cành me
nước...Rồi chân sụp lỗ trâu, trặc gân,
đi cà nhắc gần một tuần lễ. Chưa
yên, bị thầy Huệ (tổng giám thị) mời cha
mẹ về tội "cúp cua" giờ thể dục.Thế
nhưng gia đ́nh tôi ở Long Khánh, ba má lại già, làm sao
đây?Tôi vấn kế với thằng bạn thân nhất
lớp. Nó trả lời gọn hơ: "Dễ ợt,
mướn đại một ông xe lôi, không tiền tao cho
mượn!". Tôi mừng húm
đến độ khi mướn được ông xe lôi rồi lại quên nói tên họ với
ông ta. Thế là tội
nặng gấp đôi, ngày chúa nhật phải vào
trường"cấm túc".
C̣n tiệm billard ? Trong
lớp tôi có hai thằng ghiền billard thuộc loại
thượng thừa, nên tụi nó thường xuyên
"cúp cua"đến đây và khi lâm trận th́ tôi luôn
làm trọng tài, bởi v́ tôi ghi điểm không thiên vị.
Mà ngu sao thiên vị ?Thằng nào ăn tôi
cũng có phần. Kể từ ấy tụi
tôi tập tành hút thuốc. Đánh billard mà thiếu
thuốc th́ đường cơ không mướt
! Hai
thằng đều nói thế.
Câu chuyện tới tai
thầy Phúc. Hôm ấy như thường
lệ, vừa thụt mấy cơ đầu là tụi
tôi mỗi thằng mồi một điếu. Bất th́nh ĺnh tôi liếc thấy thầy Phúc
từ phía sau đi tới. Tôi hét nhỏ với tụi
nó:"Thầy Phúc!" và tụi nó nhanh tay
quăng hết. C̣n tôi v́ tiếc nên dụi
nhanh dưới gầm bàn rồi bỏ vào túi quần. Ngờ
đâu nó không tắt hẵn. Khi thầy Phúc "áp
giải" bọn tôi về trường
,trên đường đi điếu
thuốc"hồi sinh". Thế là nóng rát thấu
xương, phảI làm bộ rơi dép để vội
vàng thọc tay vào bóp cho tắt.
Trở về Hồi Kư