BAY VỘI VỀ ĐÀN
Ngọc La
Các anh chị, các bạn thân thương của tôi
ơi!
Bây giờ là 0g05’ ngày 03/4/2007. B́nh
thường giờ này tôi đă say giấc sau một ngày
làm việc cật lực v́ đang vụ mùa căng
thẳng. Nhưng đêm nay tôi cứ trằn trọc măi.
Một là v́ ngoài kia trăng sáng quá (đêm nay là 16/3 âl). Hai là
những thước phim của thời quá khứ, một
thời vô tư trong sáng của tuổi học tṛ cứ
măi chiếu hiện trong tôi. Dù biết rằng thức
dậy giờ này và ngồi vào máy là tôi sẽ thức
đến gần sáng, điều đó hứa hẹn
một ngày mai sức kiệt và nhức nhối hai lá
phổi, dù sau khi đọc những thông tin trên trang web, tôi
tự hứa với ḷng là phải kềm chế
đến tháng 7 mới về «họp đàn »,
nhưng tôi vẫn vùng dậy để dang đôi cánh
mỏi và đầy thương tích bay về với
mọi người đây.
Các anh chị, các bạn có biết
không, khi biết có trang web của chúng ḿnh, tôi đă vào
đọc ngấu nghiến mọi thông tin rồi mừng
đến rơi nước mắt v́ có nhiều
người cũng có « tâm hồn quá khứ »
như ḿnh, hơn nữa v́ từ nay ḿnh có phương
tiện để cùng nhau nối ṿng tay lớn, dù có
thể ở ngoài đời ḿnh không c̣n dịp để
gặp nhau nữa! Sáng nay lên mạng, nghe « Tiếng chim
gọi đàn » của anh (hay chị?) Vô Thường
Niệm, tôi bị ám ảnh măi bởi những câu :
« ...xin hăy nhanh chóng về đây, bên nhau những ngày cuối đời. Hoàng
hôn bao giờ cũng vội”, “ ...những đôi cánh
mỏi, những giọng kêu khàn, những
trái tim đầy vết thương sâu.
Hoàng hôn bao giờ cũng vội.
Hoàng hôn đang xuống vội !”.
Ôi
sao mà tâm đắc thế! V́ tôi vẫn thường
nghĩ mộc mạc « Bây giờ ḿnh c̣n khỏe,
biết tháng tới, năm tới c̣n rảnh rỗi và c̣n
khỏe, c̣n sống hay không! Bởi ḿnh đang đứng
ở bờ dốc bên kia của đời người,
bởi đời ai học được chữ ngờ
và bởi đời người ta có quá nhiều tai
ương!»
Cũng
như mọi người, những kỉ niệm
đẹp của một thời áo trắng không bao
giờ phai mờ trong tôi. Rồi những lần về
quê, có dịp đi ngang qua trường cũ, tôi
thường đi chậm lại, có khi dừng xe hẳn
lại để nh́n vào, rồi kể với thằng
con : « Ngày xưa, pḥng đó là lớp của
mẹ,...Ngày xưa, không có cảnh nữ sinh mặc áo dài
chạy xe đạp đâu con, mà họ gởi xe ở nhà
người quen rồi thay áo dài và đi bộ tới
trường...Ngày xưa,... » Có khi tôi muốn
bước vào trường nhưng ngại sẽ không c̣n
người quen để gặp, ngại sẽ gặp
những ánh mắt lạ lẫm, kinh ngạc của lũ
học tṛ...Khi đi ngang trường Nam tiểu học
cũ, tôi cũng bảo « Hồi đó mẹ học
lớp 6, lớp 7 ở đây... ». Những câu chuyện
vui thời đó mấy đứa con tôi rất thích thú khi
nghe mẹ kể...
Chỉ
riêng khóa của tôi (1968-1975) là đă hơn 200 học sinh.
Bây giờ các bạn đang ở đâu các bạn ơi?
Mong rằng như lời của anh V.T. Niệm « ...những
thế hệ học tṛ trường Trung Học Công Lâp Tân
Châu năm xưa, nay dù đang phiêu dạt
nơi đâu trên hành tinh đă trở nên bé nhỏ nhờ những thành tựu khoa học lớn cho phép con người
đến bên nhau chỉ bằng một
cái click này, chẳng chóng th́ chầy rồi cũng sẽ
quay về họp đàn»
Hăy nhanh chóng bay về
đàn. Một lời nhắn nhủ, một lời
thăm hỏi cũng làm ấm ḷng nhau, phải không các bạn ?
=============================================
Xem
lại những tấm ảnh thời xưa, tôi thấy
nhớ thầy cô quá, thấy h́nh ảnh bọn học sinh
đáng yêu quá. Đây là những anh chị khoá đầu,
nhỏ bé đáng yêu như vậy mà….bây giờ tuổi
đă hàng «năm» rồi ! Đây là thầy Ṭng,
thầy Đoàn, thầy Út, thầy Phúc,…Trong đầu tôi
hiện lên rơ mồn một những h́nh ảnh, những
câu chuyện của thời ấy…
Vào
đệ thất, lớp tôi toàn là con gái, đến
lớp mười th́ có thêm « ngũ quỉ » (mà
hiền như bụt), đến lớp 12, do chuyển
ban nên thêm được một dăy bàn con trai. Dù ở
lớp nào, lớp tôi cũng nổi tiếng là nghịch
ngợm, chọc ghẹo các bạn trai cùng lớp, khác
lớp và…lí lắc cả với các thầy cô.
Tôi
xin lần lượt kể lại « thành tích
« của bọn tôi thời ấy…
VỚI
THẦY DƯƠNG VĂN ÚT
Năm
Đệ lục (lớp 7), bọn tôi học Pháp văn
với thầy Út. Bọn tôi truyền tai với nhau
rằng thầy rất giỏi Pháp văn v́ hồi xưa
thầy học trường Pháp. Và đúng như vậy,
thầy đọc và nói rất hay, rất lưu loát.
Nhớ nhất là tính thầy rất phóng khoáng, lạc quan,
hay kể chuyện vui, qua đó giáo dục nết ăn,
nếp ở cho bọn tṛ nhỏ. Có những chuyện
thầy kể đến giờ tôi c̣n nhớ như in. Do
thầy bận việc quản lư trường Nam TH nên có
những tiết thầy không lên lớp được mà
giao bài cho bọn ḿnh tự chép lên bảng, sau đó
(cuối tiết hoặc tiết sau) thầy mới
giảng và cho làm bài tập. Khi thấy đă muộn
giờ, thầy, với cặp da vàng kẹp nách,
bước vội vào lớp và hỏi «Tới đâu
rồi các con?». Thầy lại hay quên nên có khi bọn tôi, do
ham nghe thầy kể chuyện, đă «làm bộ» nói với
thầy rằng bài Grammaire đó thầy giảng rồi.
Được thầy kể chuyện nghe là sướng
mê tơi rồi (nháy mắt cười hí hí với nhau),
c̣n bài vở có hiểu hay không...cứ để đó! Lí
lắc quá phải không các bạn? Ngày đó nếu thầy
mà biết được th́ chắc thầy cũng
cười h́ h́ và tha thứ? À, bọn ḿnh c̣n thích thầy
kể chuyện c̣n do ở chỗ sau khi kể cho bọn
ḿnh cười, thầy cũng cười thoải
mái...nhưng ngộ nghĩnh một điều là thầy
cười th́ « tiếng trống », mà thầy nói
th́ «tiếng mái». Nghe thầy cười tiếng trống
bọn ḿnh càng cười già. (Xin vong linh thầy tha
lỗi, bọn con c̣n con nít nên vô tư thế chứ không
có ác ư ǵ Thầy ơi! Bọn con nay vẫn biết dạy
con cái là không được cười những tật
bẩm sinh của người khác mà)
Có
lần, v́ mê nghe thầy kể chuyện nên bọn ḿnh
nhiều đứa há hốc mồm. Thấy vậy,
thầy ngưng bài giảng và nói : «Mấy con há hốc
mồm như vậy nguy lắm nhe» - «Sao vậy, thưa
thầy?» - «Ừ, muốn biết sao th́ nghe thầy kể
thêm chuyện này nè...
«Ngày
xưa, trong gánh hát bội....(1)...»
Lần khác,
thấy bọn ḿnh đọc bài lecture không đều, ê a,
đứa trước đứa sau, thầy cười
và bảo : «Các con đọc nghe
“lỏn tỏn” quá! Biết lỏn
tỏn là ǵ không? Các con nghe thầy kể chuyện này
rồi sẽ biết...
«Có
một cậu bé đi chợ mua dép...(2) ...»
Các
bạn hăy giúp ḿnh kể tiếp hai câu chuyện trên nhe các
bạn, ḿnh chờ đấy.
(C̉N TIẾP)
Trở
về trang Hồi Kư